Mou đến Real Madrid là cuộc hò hẹn của lịch sử. Nơi sự nghiệp của ông lên đến đỉnh cao. Và các kỉ lục của ông với những người tiền bối giao thoa nhau, khẳng định bước tiến của đội bóng Hoàng gia.
Mourinho đã giành danh hiệu đầu tiên của mình với Real Madrid năm qua, và ông vẫn chưa dừng lại. Một thập kỉ tràn ngập vinh quang đã đưa ông trở thành một trong những huấn luyện viên thành công nhất, và ông vẫn đang trên con đường chinh phục với Real.
7 danh hiệu vô địch quốc nội, 6 chiếc cúp quốc gia và 4 siêu cúp ở 4 nước khác nhau, cộng với 2 Champions League và 1 cúp UEFA. Đó là thành tựu của Mourinho ở tuổi 50. Chiến thắng ở Bồ Đào Nha, Anh, Italia và Tây Ban Nha, thống trị châu Âu trong năm 2004 và 2010, đó là những con số làm nên sử sách.
So sánh thành tựu này với những huấn luyện viên huyền thoại khác, Mourinho là người chiến thắng rõ ràng. Vào sinh nhật lần thứ 50 của mình, Alex Ferguson còn chưa được phong tước hiệp sĩ và chưa chứng minh được bất cứ điều gì ở United. Ông chỉ giành được 1 Cúp Quốc gia và 1 siêu cúp với Quỷ đỏ.
Ancelotti và Sacchi có 2 cúp châu Âu, nhưng là với cùng 1 đội bóng. Johan Cruyff chỉ chiến thắng ở Ajax và Barcelona, so với 4 quốc gia khác nhau của Mourinho…
Luis Aragones, nhà hiền triết, có rất nhiều chiếc cúp, nhưng xét về các danh hiệu lớn, ông chỉ giành được chức vô địch châu Âu với Tây Ban Nha. Rafa Benitez vẫn chưa thể vô địch nước Anh. Và Del Bosque, chỉ bước lên đỉnh cao thế giới ở tuổi 62…
Chiến thắng, và thêm vào đó, những tranh cãi, làm nên Mourinho. Từ màn chọc mắt Tito, cho đến vụ đợi trọng tài ở một bãi đậu xe để “nắn gân”, rồi việc tố cáo UEFA thiên vị Barca…
Mourinho cũng bất đồng quan điểm với nhiều cầu thủ. Gây ra nhiều tranh cãi trong nội bộ đội bóng. Vừa qua, ông còn bỏ dở buổi tập để đi xem con trai đá bóng…
Con người của hai mặt đối lập, thành công và tranh cãi này, luôn là trung tâm của vũ trụ bóng đá bao la. Dù có thể nào, có một điều chắc chắn, thiếu Mourinho, bóng đá sẽ mất đi rất nhiều phần ý nghĩa.